Anh à, Anh ơi... Anh không hiểu gì về những hy vọng nơi người đàn bà, nơi tha hương. Anh à, Anh ơi... Khi chúng ta bị tách ra khỏi quên lãng, những ảo vọng tuyệt đối cũng sẽ giá trị như tách cà phê này, như cây đèn này, như tấm áo lót ngực thơm mùi da thịt...
Ồ, lại nói chuyện cà phê. Cà phê đậm đặc... cô không uống được và phải lựa chọn trong các loại cà phê để xem thứ nào hợp vị với mình. Cà phê đen nóng, đen đá, cà phê sữa, cà phê trứng, cà phê tan... Anh mua một bịch cà phê tan. CÔ uống có một gói nhỏ 20 gam, uống không hết. Khi cô đi rồi, anh đã ngồi một mình uống 23 gói nhỏ cà phê còn lại, cả thảy 460 gam, đắng ngắt trong lòng.
---Không khóc ở california (NHT)---
Thứ Hai, 20 tháng 9, 2010
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
