Chủ Nhật, 21 tháng 8, 2011

có vậy thôi mà buồn

Tôi rất giỏi trong việc trả lời những câu hỏi, dù có biết chính xác câu trả lời hay không thì tôi vẫn có thể tưởng tượng ra mọi thứ trên đời để làm vừa lòng người đối diện. Nhưng hôm nay thì khác, có lẽ tôi không giỏi đến vậy. Hôm tôi đã thật sự lúng túng trước câu hỏi của một người bạn, tôi chẳng biết trả lời như thế nào cả và khi về đến nhà thì tự nhiên lại bật khóc dù đó là một câu hỏi đơn giản nhất trên đời, chỉ là “Sau này em định trở thành người thế nào?”

Lâu lắm rồi tôi không khóc cũng như nghĩ đến việc “Sau này mình sẽ trở thành người thế nào?”. Tôi không phải là một người thờ ơ hay cạn nghĩ để chưa bao giờ từng thử tưởng tượng tương lai của mình hay nói đúng hơn là về bản thân mình. Chỉ là tôi nhút nhát và ủ rũ và lung lạc và còn nhiều thứ khác mà tôi không bao giờ dám định nghĩa… Tôi không quen tự đối diện mình, tôi không viết nhật kí, không thể trả lời những câu hỏi về mình. Những việc đó quả thực khó, mỗi khi nghĩ tới tôi lại cảm thấy có gì đó nằng nặng trong lòng và có cả sự sợ hãi giống như cái cảm giác những mi mắt của mình không bao giờ mở ra được… Ngay cả vào thời điểm chỉ còn một mình trong phòng, tôi nhiều lần muốn tự ngồi viết nhưng chẳng biết làm gì với tờ giấy, tôi không biết phải nói gì với chính mình huống chi có thể trả lời với người khác.

Đôi khi tôi thấy mình ồn ào để giấu đi mặc cảm. Tôi có thể rất sôi nổi và mạnh dạn khi ở cạnh một người nào đó, tôi nói về mọi thứ và tiếp nhận mọi điều. Nhưng cuối cùng tôi cũng chỉ là một kẻ ồn ào trôi theo những náo nhiệt bình thường để khỏa lấp sự rụt rè, băn khoăn của mình.

Càng lớn tôi càng cảm thấy việc sống như chính mình thật khó. Nó là một thứ tự do ngày càng xa rời tôi cũng như tất cả mọi người quanh tôi. Có lẽ tôi hơi kì lạ khi cứ nói đi nói lại, ngoài đường đã có rất nhiều khẩu hiệu này, mọi cuộc thi, mọi lời cỗ vũ đều viết “Be yourself”, “hãy là chính mình”… Đó là những thứ phô diễn và hời hợt. Sự thật lại đầy khó khăn và rất buồn. Tôi luôn muốn đơn giản là chính mình, tôi cũng thấy điều đó ở bạn bè xung quanh và cũng thất rất nhiều thất bại.

Tôi 20 tuổi và tôi luôn nghĩ đó là điều trầm trọng. Tôi hiểu lý do tại sao mình lại vậy. Đó là vì lứa tuổi 17, 19 khi còn học phổ thông ảnh hưởng quá nhiều đến tôi. Mỗi lần gặp điều gì khó khăn hay buồn bã tôi lại muốn quay trở lại những ngày tháng đó. Nhiều người sẽ nghĩ như vậy là ủy mị, yếu đuối nhưng bản thân tôi biết đó không phải cảm giác ủy mị, yếu đuối, cực đoan. Tuổi 17,19 có lúc vui lúc buồn, có lúc phẳng lặng, lúc gồ ghề, mọi thứ đều rất bình thường nhưng quan trọng là tôi được sống, được nghĩ theo cách của chính mình. Tôi muốn trở về vì chỉ muốn có cảm giác được là chính mình thôi.

Tôi nhớ lại lần đi Singapore năm ngoái. Tôi đã từng đứng giữa một đám đông giống hệt nhau trên tàu điện ngầm. Chưa bao giờ tôi thấy ngột ngạt như vậy. Không khí dưới đất lạnh lẽo ẩm thấp, cả toa tàu rất đông và họ đều mặc trang phục công sở như nhau, nhưng không ai nói với ai lời nào, cũng chẳng có ai ngủ gục hay đọc truyện hay nghe nhạc cả, họ cũng chẳng hề ngồi ghế, bạn tôi bảo là họ không dám ngồi vì nếu ngồi xuống ghế hay làm việc khác thì họ sẽ ngủ gục ngay và lỡ mất ga họ muốn xuống. Tôi thấy thật buồn ! Một ngày nào đó tôi và bạn bè quanh tôi cũng sẽ giống như họ. Chúng tôi đang cố gắng học, cố gắng lớn lên để trở thành họ. Ai cũng biết vậy nhưng ai cũng phải như vậy thôi. Có thể một trong số họ làm trong công ty quảng cáo và đã viết rất nhiều khẩu hiệu hãy là chính mình, họ biết đó chỉ là lý thuyết, là một thứ ảo tưởng đẹp đẽ mà ai cũng thích thú nhưng cuối cùng đó cũng chỉ là thứ vứt đi khi họ đứng trên chuyến tàu điện ngầm này, thèm một bữa ăn tối, một giấc ngủ bình thường nhất.

Tôi nghĩ tới bạn bè mình, những người đầy nhiệt huyết và ước vọng. Họ say sưa đi theo những lẽ đúng và hết mình vì nó. Đôi lúc tôi thèm muốn được như họ, được vô tư tin tưởng vào một điều gì đó và có thể thanh thản sống hết mình. Nhưng điều đấy không phải dễ, sau này tôi gặp lại vài người bạn, những con người ngày trước bây giờ trở thành kẻ thua cuộc trước chính chính lý lẽ, niềm tin của mình. Họ bất mãn căm giận bao nhiều thì tôi cũng thấy lòng mình buồn bấy nhiều. Đúng là dám sống với chính mình rất khó, nó còn là một thứ ảo vọng xa xỉ và nguy hiểm mà tôi đang tự buộc vào mình.


Thứ Sáu, 28 tháng 1, 2011

"bày chật một ô buồn"

Ai bảo em tô môi trước tuổi
Ai bảo em mặt trời hoàng hôn
Ai bảo em da trắng nhễ nhại
Ngực em bày chật một ô buồn

Ai bảo em bay như cánh vạc
Da thịt em ráng chiều vụt tắt
Xa lạ như mắt cá quẫy vào
Vào lòng biển sâu giữa buổi chiều hoang

Hoàng Hưng.

Thứ Hai, 20 tháng 9, 2010

không khóc ở California.

Anh à, Anh ơi... Anh không hiểu gì về những hy vọng nơi người đàn bà, nơi tha hương. Anh à, Anh ơi... Khi chúng ta bị tách ra khỏi quên lãng, những ảo vọng tuyệt đối cũng sẽ giá trị như tách cà phê này, như cây đèn này, như tấm áo lót ngực thơm mùi da thịt...

Ồ, lại nói chuyện cà phê. Cà phê đậm đặc... cô không uống được và phải lựa chọn trong các loại cà phê để xem thứ nào hợp vị với mình. Cà phê đen nóng, đen đá, cà phê sữa, cà phê trứng, cà phê tan... Anh mua một bịch cà phê tan. CÔ uống có một gói nhỏ 20 gam, uống không hết. Khi cô đi rồi, anh đã ngồi một mình uống 23 gói nhỏ cà phê còn lại, cả thảy 460 gam, đắng ngắt trong lòng.

---Không khóc ở california (NHT)---

Thứ Hai, 23 tháng 8, 2010

Con đường mùa hè.


Tôi đã từng đi xuyên qua những cánh rừng vào một buổi chiều mùa hè. Và kể từ đó, mùa hè của tôi chỉ có những con đường rừng sau cơn mưa ẩm ướt, quanh co, dài bất tận. Khi nhắm mắt là khi hình dung thao thiết nhất, mỗi lần nhắm mắt là mỗi lần tôi lại thấy mình đang đi trên con đường mùa hè ấy, thấy rõ màu xanh bạt ngàn của cây cối, loáng tháng những vệt xám xanh âm u của trời chiều, màu đỏ của những thớ đất cao nguyên và màu u buồn của tất cả khi có một cơn mưa chiều vừa ngang qua đây và làm cho khối màu sắc kia sậm lại, làm cho cả cánh rừng ảm đạm và ướt át lạ lùng. Đó là lần đầu tiên tôi tôi biết về rừng, lần đầu tiên tôi ngước mắt nhìn lên cao và thấy hàng ngàn rễ cây không phải ở dưới chân tôi mà ở lơ lửng cách tôi hàng trăm thước trên những sườn đồi. Tôi nhớ xung quanh tôi là bạt ngàn gió lạnh lẽo mang mùi âm ẩm của gỗ, mùi nồng của đất cứ ùa vào má vào mắt và thổi ngang tai những tiếng vù vù nghe như vọng từ rất xa. Tôi thích cảm giác có những hạt mưa bất chợt rơi xuống người mình hay nhìn xuống thấy đôi giầy đã dính đầy đất đỏ, thấy vô số hạt bùn liti bám trên cổ chân mình…

Chúng tôi chỉ có một mình giữa rừng nhưng cả hai đều im lặng, tôi không hỏi anh mình sẽ đi đâu, còn bao xa nữa hay chừng nào mình quay về. Chúng tôi hiểu rõ sự im lặng của nhau, của những người đang bỏ trốn. Anh chỉ lặng lẽ lái xe và không bao giờ anh quay đầu lại phía sau, còn tôi áp má vào lưng anh, bỏ 2 bàn tay vào túi áo anh, lẳng lặng nhìn cây cối càng ngày càng sẫm màu và lửng lơ như thể mình đang trôi giữa rừng và trôi trong cả sự tĩnh mịch của 2 chúng tôi. Tôi biết là chính mình đã chọn cách im lặng nhưng nhiều lúc tôi thấy bồn chồn kinh khủng, tôi muốn nói với anh đây là lần đâu tiên tôi đi giữa rừng, muốn hỏi anh có đang thấy và nghe những gì tôi thấy không, muốn cho anh xem điếu thuốc anh để dành trong túi áo bị ẩm mất rồi và đang vụn ra trong lòng bàn tay tôi… Cả hai chúng tôi đều từng có thể giới riêng của mình rồi cùng gặp nhau rồi cùng bỏ trốn khỏi nó. Điều làm tôi buồn nhất là tôi không được đặt hy vọng hay niềm tin gì vào anh dù tình cảm của tôi đối với anh có lớn đến mấy vì sau khi đi hết cánh rừng này, khi bỏ tay ra khỏi túi áo anh, cả hai chúng tôi lại quay về hai thế giới riêng của mình, trở lại cuộc sống tấp nập, tẻ nhạt thường ngày. Tôi thấy mình nhỏ bé và bi lụy vô cùng, không phải trước những dặm rừng bạt ngàn mà là trước người đàn ông im lặng cạnh tôi, Tôi giống như một viên sỏi nhỏ vô tình rơi vào hành lý của anh vậy.
Nếu giờ nhắm mắt lại, tôi sẽ lại thấy như mình vừa mở bừng mắt ra trên lưng anh và thấy chúng tôi đang xuyên qua những mảng màu bạt ngàn, u buồn của con đường mùa hè chiều hôm ấy.

Thứ Tư, 26 tháng 5, 2010

Warm music





Boards of Canada.

Their warm music always makes me cold.
:(

Thứ Hai, 24 tháng 5, 2010

The English Patient

Tôi không thích phim này lắm và thấy mệt mỏi khi xem phim. Chuyện phim cổ điển, buồn thảm, toàn những mốc ngày tháng chiến tranh và cảnh phim thì trải dài một màu vàng khô khan của sa mạc, cát bụi, bom đạn. Tôi chỉ xem một lần rồi để sang một bên và không bao giờ định mở xem lại lần nữa. Nhưng cái gì càng rũ bỏ thì nó lại càng ở ngay đằng sau mình, chẳng hiểu sao sau đó tôi lại cứ hay nghĩ về nó rồi tự nhiên thấy sợ như một kiểu ám ảnh. Sợ cảnh Katharine và Almásy ngoại tình với nhau, bất chấp mọi thứ để yêu thương gần gũi nhau. Vậy mà cuối cùng Almásy đành phải bỏ lại Katharine giữa hẻm núi ngoài sa mạc. Katharine chỉ còn một mình trong bong tối , đói rét, thoi thóp vì bị thương và từng giây từng phút chờ đợi Almásy quay trở lại. Và lúc Almasy trở lại thì là lúc Katharine đã chết.

O.o

I don't care how many fish there are in the sea.
I don't want a fish.
I want you.

O.o