Em cười đâu đó, trong lòng phố xá đông vui.
Thuyên từng hỏi tôi không biết người ra đi hay người ở lại ai sẽ buồn hơn? Đó là vào khoảng giữa tháng 12, khi Thuyên chuẩn bị rời xa Sài Gòn. Tôi đã im lặng và thờ ơ trước câu hỏi của Thuyên. Nhưng giờ đây khi chúng tôi đã ở cách xa nhau nửa vòng trái đất, khi đúng 12 giờ trưa nắng gay gắt ở đây lại là 12 giờ đêm tuyết phủ kín Philadelphia thì tôi lại nghĩ nhiều về những gì Thuyên nói.
Tôi vẫn hay bị lạc đường, tôi nhớ được vị trí chứ không thuộc nổi tên đường. Tôi chỉ nhớ là mình hay chạy dọc đường Lê Duẩn rồi rẽ vào đường Hàn Thuyên nhỏ xíu và lần nào cũng thấy ngỡ ngàng như bỗng cả một khối xanh mát to lớn từ đâu đổ òa vào mình giữa thành phố trăm ngả đường kẹt xe và khói bụi nhao nhược. Những lúc ấy tôi lại nhớ đến Thuyên, nhớ càng nhiều càng thấy như mình chỉ còn một mình trong thành phố.
